Điều ấy không chỉ tốt cho nghề làm báo, mà còn đóng vai trò quan trọng cho việc hoàn thiện tư cách của mỗi con người
Tôi đã quen với những chuyến đi dài, đôi khi theo kiểu hành xác như thế mà vẫn đảm bảo được công việc (có khi còn vượt cả kế hoạch đặt ra): Ngần ấy cây số đi trên những con đường, gặp ngần ấy người và ghi chép bao lăm câu chuyện trong một ngày, để rồi vẫn gửi về tòa soạn một lượng chữ không ít, một lượng ảnh không nhỏ.
Sự cố bị cướp có vũ trang ảnh hưởng đến tính mạng hồi tháng 7. Mỗi hai năm như thế một lần nhưng chưa bao giờ thấy chán, vì mỗi hai năm là một tổ quốc mới, ngôn ngữ mới, nền văn hóa và lịch sử mới mẻ, những điều thôi thúc trí tò mò, mường tượng và đặc biệt là sự thèm khát học hỏi để hiểu một cách nhanh, nhưng sâu nhất, trong một thời kì khá eo hẹp những cái mới ấy.
Nhưng hiện nhìn lại, sau khi đã viết cả trăm bài báo sau những chuyến đi ấy cộng lại, sau khi cho ra đời một cuốn sách tản văn viết về nước Ý, nơi đã sống và công tác trong hơn 3 năm (3 năm của ròng rã những chuyến đi khác vào trong lòng nước Ý, với con người, xã hội, văn hóa và những trằn trọc của nó), tôi cảm thấy mình không phải là một kẻ thất bại.
Nhà báo Trương Anh Ngọc là Thư ký tòa soạn của Báo Thể Thao & Văn Hóa (TTXVN). Trương Anh Ngọc Nguồn: Tạp chí Người làm báo.
Ngoài việc viết báo thể thao, Anh Ngọc còn là bình luận viên về bóng đá thế giới trên các kênh truyền hình Việt Nam, một cây bút tản văn về du hành trên nhiều Tạp chí và là phóng viên Việt Nam trước nhất và độc nhất cho đến lúc này được tùng san France Football mời dự bình chọn danh hiệu Quả bóng vàng FIFA hàng năm từ năm 2010.
Tôi sợ những trang ký sự của mình không có chất sống, không cuốn được bạn đọc, không thấy hình ảnh của một tôi-yêu-những-chuyến-đi và yêu-cuộc-sống trong đó. Trên thực tiễn, những rủi ro lớn khác tôi đã từng trải qua, không chỉ có sự kiện ấy, nhưng nỗi lo lớn nhất lại không phải là điều gì có thể xảy ra đến với mình, nếu một ngày càng mình một ba lô và máy ảnh đi viết phóng sự đời thường bên lề một giải bóng đá lớn tầm cỡ thế giới, mà là không cảm thấy máu mình chạy rần rật trong huyết quản khi cảm hứng viết bài ập đến, không chuyển tải được những gì ta đã chứng kiến, không hòa cùng vào đời sống và suy nghĩ của những đối tượng, những cảnh đời ta đã gặp trên đường công tác.
Anh Ngọc đã có hơn 3 năm nhiệm kỳ làm trưởng phân xã TTXVN tại Roma, Italia. Cuộc sống của chính tôi, đã có lần điều quý nhất mà Thượng đế trao cho ta ấy, đã bị đe dọa nghiêm trọng bởi một lần tôi chấp nhận mọi rủi ro để đi vào lòng một khu ổ chuột vô cùng hiểm nguy ở Nam Phi. Mà công việc ấy diễn ra hàng ngày, trong suốt một tháng trời, ở những giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh, kéo dài trên một không gian rộng lớn.
Tôi đi với nhân cách là đặc phái viên của Thông tấn xã Việt nam (TTXVN) trong các giải đấu này, nhưng bên cạnh những bài phân tích và bình luận thuần tuý về chuyên môn bóng đá, không thể thiếu được những bài viết theo dạng ký lãng du, theo lăng kính của một người đặt bóng đá trong một tổng thể lớn hơn của cuộc sống ở những nơi tôi đã đi qua.
2010, vừa như một lời cảnh báo về những thách thức mà một tay phóng viên thích rủi ro có thể gặp phải, nhưng lại là một sự kích thích lớn lao cho những chuyến công tác sắp tới. Nhà báo Trương Anh Ngọc - Ảnh: do nhân vật cung cấp Đời của một người phóng viên, phút giây hạnh phúc nhất là khi nào? Tôi chưa đi qua hết một đời phóng viên để có thể đúc rút ra những quy luật và kinh nghiệm xương máu của đời làm báo như những thế hệ đi trước, nay đã trở nên những bậc lão thành trong nghề, nhưng với những gì đã qua trong những năm tháng làm báo của mình, tôi tin, hạnh phúc của tôi là khi được đi và được viết, viết nhiều và hay nhất có thể.
Tôi đã đi một số giải bóng đá theo đội tuyển Việt Nam như thế, đã rong ruổi trên những nẻo đường từ EURO 2008, qua World Cup 2010 và EURO 2012 cũng như vậy. Chính những thèm khát đi đến cùng tận những cái mới mẻ ấy là điều khiến cho mỗi năm qua đi mà ước mơ được đi và viết của tôi vẫn không có gì thay đổi.
Viết từ thực tại những gì tôi đã cảm nhận, viết từ một chặng nghỉ nào đó trên đường công tác để gửi thẳng về nhà cùng với những tấm ảnh đã chụp, viết trong những đêm bềnh bồng trôi trên những chuyến tàu chạy cả nghìn cây số đi xuyên một tổ quốc rộng lớn, dưới ánh đèn lờ mờ rập ràng trong toa nằm, viết cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất của những hành trình, dưới áp lực của thời gian và giới hạn của sức lực, trong những ngày có khi chỉ ngủ mấy tiếng.
2012, Anh Ngọc cho xuất bản cuốn sách đầu tay của mình Nước Ý, câu chuyện tình của tôi và dự định sẽ cho ra một tập ký sự về những chuyến đi của mình trong mai sau gần. Và tôi khát khao những chuyến đi nữa, đến những giải đấu mới, chân mây mới, để khám phá thế giới, và đi đến cùng tận những giới hạn của bản thân mình.
Mà thực ra cuộc sống ấy cũng có chính bản thân tôi trong đó, rõ nét, với trái tim đập cùng nhịp đập của những người tôi đã gặp và chia sẻ trên những nẻo đường.
Tháng 5.