Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

Thảm án đằng sau cuộc hôn nhân sắp đặt

Ông Soạn bức xúc kể lại sự tắc trách của UBND xã Bình Dương.

Nỗi đau làm cạn khô nước mắt

Hành động của Lưu Xuân Việt, theo chúng tôi tìm hiểu, là sự kết thúc của một ái tình đầy éo le. Ở thôn Gia Phú (nơi Việt và nạn nhân sinh ra, lớn lên rồi thành gia lập thất với nhau), người dân vừa lắc đầu trước vụ án quá thảm thương, vừa tặc lưỡi xót thương cho thế cục ngắn ngủi và quá ít hạnh phúc của một cô gái nết na trót gửi nhầm ái tình cho kẻ xấu. Chị Hoa, một người dân thôn Gia Phú bảo: “Khổ thân con bé Nhung, lấy phải thằng chồng ganh mù quáng, nó sớm tối bị đánh đập. Hai ba hiện tại, cái Nhung chết rồi, chỉ còn ông nó ngồi ủ rũ, khóc đến cạn cả nước mắt”.

Cũng như chị Hoa, người thôn Gia Phú chẳng ai không cảm thán khi nhắc đến ông Trần Văn Soạn (SN 1940), ông nội nạn nhân. Người chết tủi phận đành rằng. Nhưng với người còn ở lại sau tấn thảm kịch, nỗi đau dai dẳng, cào xé cũng thật khó trình bày. Trong ngôi nhà nhỏ phủ màu dâu bể, tôi cảm nhận sâu sắc nỗi đau này khi chứng kiến những đứa em của Nhung mặt mày lấm lem, thất thần nhìn di ảnh mẹ và chị gái. Giữa nghi ngút khói nhang, ông Soạn cất giọng trầm buồn đến tê tái: “Mẹ nó mới mất vì bệnh hiểm nghèo chưa được 30 ngày, giờ đến cái Nhung bị chồng cũ sát hại. Nhà tôi đã làm gì nên tội mà ra nông nỗi này”. Chỉ nói được đến đấy, mắt ông nhòe đi, giọng nghẹn lại trong cổ họng không bật ra được. Những giọt nước mắt mặn đắng lăn trên gò má nhăn nheo của ông Soạn khiến 3 đứa cháu mất chị, mồ côi mẹ nhìn theo khóc nức nở trước thảm kịch tang trùng tang.

Một lúc lâu sau đó, ông Soạn mới lấy lại tĩnh tâm, kìm được xúc cảm. Ông trải lòng về nguồn cơn thảm kịch của cô cháu gái có mệnh hẩm hiu. Ông Soạn có 5 đứa cháu nội thì Nhung là cháu thứ 2. Khi Nhung học hết lớp 9 thì mẹ chị bị bệnh nan y. Nhà nghèo, điều kiện kinh tế khó khăn nên chuyện con chữ Nhung phải gác lại. Mới 15 tuổi, Nhung hành lí theo bạn vào miền Nam lao động kiếm tiền gửi về cho mẹ thuốc thang. Ba năm đi làm, chị cũng chỉ dám về thăm gia đình đúng một lần.

Di ảnh của chị Nhung và mẹ

Ông Soạn cho biết: “Dịp Tết 2010, Nhung về thăm nhà. Lúc đó, nó vừa đủ 18 tuổi. Mẹ nó lúc đó rất yếu, lúc nào cũng sợ ra đi mà con cái chưa yên bề thất gia. Vì thế, vừa có người trong làng dạm hỏi cái Nhung cho thằng Việt, mẹ nó đồng ý ngay. Cháu tôi vì không muốn mẹ phiền lòng nên thuận theo sự sắp đặt. Nghĩ lại càng thêm tủi lòng, chứ nó chưa có lấy một ngày để kịp tìm hiểu chồng ngày mai của mình tốt xấu như thế nào”.

Kể đến đây, ông thở dài, tự trách bản thân: “Thằng Việt vốn cũng là người trong làng, tôi còn lạ gì cái tính chơi bời, tinh nghịch của nó. Lúc con Nhung gật đầu lấy nó, tôi cũng khuyên cháu nên xem lại. Nhưng con bé bảo: “Mẹ cháu cũng chẳng được bao nhiêu lâu nữa. Cháu muốn mẹ sống vui vẻ những ngày cuối đời ông à. Mai sau cháu sau này sướng khổ cháu chịu””. Thấy cháu mình nói vậy, ông Sáng cũng chỉ biết lặng im.

“Sợ con cháu sau này trách ông nội “rẽ duyên” nên tôi chỉ biết thầm cầu cho cuộc sống của cháu Nhung được hạnh phúc. Nếu ngày ấy, tôi một mực phản đối thời giờ đã không ra cảnh như thế này”. Nói đến đây, giọng ông Soạn như lạc đi, những giọt nước mắt ăn năn của người làm ông hết lòng thương yêu con cháu, thậm chí đã dự cảm trước chuyện chẳng lành, nhưng giờ thì đã quá muộn.

Cô gái trẻ về làm vợ được một thời gian thì bao sóng gió ập đến. Hạnh phúc đâu chẳng thấy, chỉ có những trận đòn ghen tàn tệ của Việt biến cuộc sống của Nhung thành địa ngục trần thế. “Việt làm nghề tài xế Bắc Nam phải đi xa nhà thẳng băng. Mọi việc trong gia đình nhà chồng, cháu tôi một tay lo toan gánh vác. Thế mà chẳng những không thương xót vợ, thằng Việt còn nghi ngờ Nhung quan hệ lăng bất chính. Nó thẳng đánh đập vợ vô cớ, nhất là những lần uống rượu vào. Tôi còn nhớ chiều mùng 2 Tết vừa rồi, sau khi uống rượu say, nó đã nhốt vợ trong nhà rồi dùng thanh sắt đánh đập cái Nhung một cách tàn ác. Nếu không có anh Lưu Văn Bắc (anh ruột Việt - PV) đi chơi về phát hiện can ngăn kịp thời thì hôm ấy cháu tôi đã bị đánh đến chết rồi”.

Không thể chịu đựng cuộc sống tù ngục, tháng 3/2013, chị Nhung đâm đơn xin ly hôn. Việt xin quyền nuôi đứa con chung mới tròn 18 tháng tuổi của hai vợ chồng. Thương con nhưng chị Nhung Không thể đấu cuộc sống với người chồng rượu chè, vũ phu. Còn Việt, dù đã ký vào đơn ly hôn nhưng vẫn không buông tha cho vợ cũ. “Hai đứa nó ly hôn được một tháng thì thằng Việt đến chửi bới, thoá mạ bác mẹ vợ. Tôi ra kêu nó về, nó còn định hành hung cả tôi”, ông Soạn bức xúc.

Nỗi ám ảnh kinh hồn

Câu chuyện giữa người viết và ông Soạn bị ngắt quãng liên tục bởi những giọt nước mắt. Ngày Nhung mới thoát khỏi người chồng vũ phu, chị sống trong hoảng loạn lo lắng và sợ hãi. Nhìn thấy cháu mình như vậy, ông Soạn như đứt từng khúc ruột. Ông đắng đót kể lại: “Tôi còn nhớ hôm 29/6, Việt đến công ty may Lương Tài (Bắc Ninh) tìm gặp cái Nhung và yêu cầu nó nối lại mối quan hệ vợ chồng nhưng bị cháu tôi từ khước. Thuyết phục mãi không được, thằng Việt nổi máu điên, nhặt lấy viên gạch ven đường đập liên tục vào đầu vào mặt khiến cái Nhung phải nằm viện hàng tuần trời”, ông Soạn kể lại.

Quá bức xúc trước hành vi ngạo ngược của Việt, ngày 30/6, ông Soạn đưa cháu gái mình lên Công an xã Bình Dương để trình báo thì được chỉ dẫn viết đơn gửi tới Công an huyện Lương Tài, nơi xảy ra vụ việc. Trước một ngày lấy sinh mạng vợ cũ (ngày 8/7), Việt đã liên tục nhắn tin cho chị Nhung đe dọa. Ông Soạn cho biết: “Tin nhắn rút cục mà Việt nhắn cho cháu gái tôi có nội dung: “Nếu mày không quay lại với tao, thì phải biến khỏi làng này. Nếu không đừng trách tao...”. Tưởng nó quen thân cục, nói dọa vậy thôi, ngờ đâu nó lại giết cháu tôi thật”.

Uất nghẹn nhớ lại ngày cô cháu nội bị đâm ngay trước mặt mình, khuôn mặt ông lộ rõ sự căm phẫn. Sáng 9/7, Công an xã Bình Dương hẹn ông Soạn, chị Nhung và Việt lên hội sở UBND xã để giải quyết vụ hành hung hôm trước. Khi đang làm việc tại hội sở UBND, Việt xin phép gọi chị Nhung ra chuyện trò. Sau đó, Việt gặp ông Soạn xin lỗi rồi nhờ ông khuyên Nhung quay về hàn gắn tình xưa, nhưng ông Soạn cố định chối từ.

Khi biên bản sắp hoàn thành, Việt một lần nữa lại xin phép mọi người được trò chuyện riêng với Nhung. “Hai đứa nó ra bên ngoài hiên cách phòng làm việc của công an xã khoảng 3 mét. Mấy phút sau, chúng tôi bất thần nghe tiếng cái Nhung kêu thất thanh. Tôi vội chạy ra thì Việt một tay cầm dao dính đầy máu, một tay túm tóc kéo cháu tôi đi dọc chuồng chồ. Tôi lao tới túm lấy tay mà Việt đang cầm hung khí khóa ngược lại. Việt hụt thế buông cái Nhung ra định chạy trốn thì bị 2 cán bộ Công an xã Bình Dương giữ lại. Do vết thương quá nặng, cháu tôi đã tử vong trên đường đi cấp cứu”, Ông Soạn xót xa cho biết.

Tấn thảm kịch có thể đã khác…

Chuyện cháu ông mất mạng đã rồi, nhưng điều khiến ông Soạn bức xúc nhất là “UBND xã Bình Dương và ban Công an xã mời cháu tôi lên làm việc đã không bảo vệ được tính mệnh của công dân. Sau khi bắt được hung phạm nhốt vào phòng, tôi kêu người ra cấp cứu cho cháu Nhung, nhưng không một người nào xuất hiện, dù thời khắc đó đang là giờ làm việc của UBND xã Bình Dương. Đến khi người thân tôi đến, cháu Nhung mới được đưa đi bệnh viện nhưng quá muộn”.

Bàn luận với báo ĐS&HN, ông Vũ Văn Dư, Phó trưởng Công an xã Bình Dương cho biết: “Ngoài ông thì có hai Công an viên Phạm Văn Hả, Lưu Văn Quang trực ở trụ sở hôm đó. Ngay khi xảy ra sự việc, tôi và các đồng chí khác đã chóng vánh phối hợp với ông Soạn bắt gọn hung phạm”. Trước những bức xúc của ông Soạn, ông Dư cũng nhận vì sắp hết giờ làm, cán bộ làm việc ở trụ sở UBND xã nhiều người đã về nên không ra sơ cứu kịp thời cho chị Nhung.