Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013

Bài văn “lạ” ý tưởng 2 điểm.

Thấy tôi vẫn đứng như trời trồng, thầy lại mỉm cười: “Chắc về sợ ba đánh phải không? Thôi ngồi lên xe đạp thầy chở về thầy nói với ba cho”

Bài văn “lạ” 2 điểm

Tôi cũng sẽ gửi bài thơ này cho một tờ báo, tôi tin em Đồng sẽ có thời cơ phát triển con đường thi ca.

”. Tôi đớn đau chẳng thể thốt nên lời. Mục đích của giáo dục cũng vậy, cần biết phát hiện và bồi dưỡng thiên tài. Nhưng. Một bài thơ lục bát mà tôi đắm chìm trong cảm xúc:  Ai về Quảng Thuận quê em/ Dừng chân ghé lại mà xem mái trường/Hè về nắng tỏa bóng dương/Dừa xanh vẫy gió bàng vươn lá cành  …Và tôi thở phào với câu kết thúc:  Càng vui càng nhớ lời thầy/Đến trường em gắng mỗi càng ngày càng chăm.

Thơ, có bố cục hẳn hoi. Tôi biết cô cũng là một người rất thương yêu học sinh nên cô mới bức xúc như vậy. Tôi như được chắp thêm cánh khi bài thơ còn được đăng trên báo Quảng Bình.

Bỗng có một bàn tay đặt nhẹ lên đầu và một tiếng hỏi trầm ấm “Em có việc gì đớn đau lắm phải không?”. Tôi thấy tuy mới lớp 5 nhưng em ấy đã có năng khiếu làm thơ rất tốt.

Từ đó cô giáo văn và thầy luôn động viên khuyến khích, bày vẽ tôi làm thơ. Tan học, cả lớp đã ra về, tôi vẫn chẳng thể cất bước nổi và ngồi ôm mặt khóc trong lớp. “Đây là đề bài làm văn, cô có bảo em làm thơ đâu? Em đã lạc đề, cô cho em 2 điểm”. Đến giờ văn, cô bước vào lớp nhìn tôi mỉm cười và bảo tôi đọc bài thơ cho cả lớp nghe, lại còn vui vẻ hỏi cả lớp có nên đổi “con ngỗng” cho bạn Đồng không.

Nhưng điều đặc biệt hơn làm tôi nhận thấy cái “tâm” và “tầm” lớn lao trong nhân cách của thầy đối với học trò và đồng nghiệp ở đoạn hội thoại của thầy và cô văn mà tôi đã tò mò nấp sau văn phòng vách đất để nghe lén: - Tôi thấy cô đã rất đúng khi cho em Đồng điểm 2.

Tôi nem nép nhìn. Cô cứ bỏ qua sự bực dọc mà đọc lại bài thơ, cũng hay đấy chứ. ĐỖ THÀNH ĐỒNG.

Văn hay thơ gì thì cũng hướng con người ta đến cái nhân bản. Tôi như nghe sét đánh bên tai.

Lòng tự tôn và niềm tin bị thương tổn, vỡ vạc đành rằng nhưng biết ăn nói làm sao với ba khi mà kết quả học tập của con dưới 8 điểm đã làm ông tức giận. Thầy đọc. Tôi hồi hộp lắm, cứ nghĩ đến giờ trả bài sẽ được cô đọc cho cả lớp nghe bài tả cảnh bằng thơ và ít nhất là một con 9 đỏ tươi. Tôi nghĩ chúng ta nên đưa bài thơ này lên trang nhất của báo tường.

Nhìn thấy tôi ôm quyển vở trong lòng, thầy nhẹ nhõm cầm tay: “Có lẽ thầy hiểu rồi, đưa thầy xem nào!”. Tôi không cầm được nước mắt để đáp thầy. Tôi đỏ mặt vì sung sướng. Tôi vững bước tự tin với ham mê thơ phú cho đến ngày bữa nay. Thế là tôi quyết định tả cảnh bằng. Rồi giờ trả bài đã đến, cô giáo văn vào lớp “Đỗ Thành Đồng đứng dậy. Thầy nở nụ cười rất tươi, đặt bàn tay ấm lên vai tôi: “Bài thơ em làm hay lắm, thầy rất thích! Thầy sẽ bàn thảo với cô giáo xem thế nào.

Tôi nghĩ khi cô đã chỉ ra cái sai thì cũng nên nhóng góc cạnh nhân tài để khích lệ và khuyến khích học trò phát triển. Cầm quyển vở soát với “con ngỗng” đỏ làm nổ đom đóm mắt.

Tôi không những thoát một trận đòn mà nhờ thầy tôi còn được ba khen. Đó là cha nội dạy toán Nguyễn Hùng Tiến. Thế là tôi được cả nhà trường và bạn bè biết đến với một bài thơ hay trên báo tường. Thầy Nguyễn Hùng Tiến (thứ sáu từ trái qua) và tác giả bài viết (thứ hai từ trái qua) trong một buổi giao lưu thơ - Ảnh: Hải Điệp thời cơ trước hết đã đến, trong giờ rà soát văn, cô giáo ra đề “Em hãy tả lại khung cảnh trường em trong dịp nghỉ hè”.

Tôi dạy toán, tri thức văn không bằng cô nhưng cảm nhận văn thơ thì cũng được. - Thế anh bảo tôi phải làm sao, cho em ấy điểm cao và ca tụng việc làm bốc đồng sai trái của em ư? - Theo tôi, em Đồng sai thì đúng rồi nhưng bốc đồng thì không. Hình như cô đã làm cho em ấy tổn thương và hụt hẫng? Tôi đã gặp em ấy khóc nức nở sau khi nhận kết quả bài soát. Giờ thì về đi kẻo ba mẹ trông đấy!”.

Cô giáo văn nhìn thầy: “Cảm ơn anh!”.